Thứ Hai, 23 tháng 3, 2020

Anh tung gần 400 tỷ đô vào trận chiến chống virus corona


Chiều 17/03, chính phủ Anh tung ra 330 tỷ bảng (398 tỷ USD) vào trận chiến chống dịch Covid-19, đánh dấu một bước ngoặt như nhà báo Nguyễn Giang viết:

Lúc Boris Johnson nổ phát súng bằng hàng trăm tỷ bắn con virus quái ác, tôi vừa xong ca làm việc tại nhà ngày đầu, nào thử các kiểu hệ thống họp từ xa, nào xem nội dung tin bài từ xa.
Vâng, thế giới đang tự dừng lại cách làm việc cũ, đi nhiều, đốt nhiều, ăn nhiều, yêu nhiều, thải nhiều, bỗng chốc nhìn – nghe – nói đều ở dạng remote hết. Cũng cần quen dần.
Đang định xem TV khi thấy thông báo trên iPhone về bước đi quyết liệt của Boris Johnson sau buổi họp báo quá tệ tuần trước, thì nhà có khách.
Kể ra chút để các bạn thấy dân Anh cũng lo chống dịch, chạy dịch chứ không thờ ơ như một số “ông trạng trên mạng” ở Việt Nam mô tả “từ xa” đâu.
Một cô đồng nghiệp của vợ tôi, cùng làm tại trường tiểu học, đến để hỏi thăm. Hai cô nói chuyện với nhau về việc bỏ họp toàn trường – school assembly, vào tuần tới, trước kỳ nghỉ Phục Sinh tháng 4. Từ mấy hôm, trường St Anselm's Primary đã chuẩn bị bước II, là nghỉ học. Cho đến nay, họ chỉ báo cho nhân viên là “phòng ngừa lây lan” - học sinh ho, sốt thì cho về nhà, giảm hoặc huỷ các chuyến dã ngoại, tham quan trong nước Anh etc. Tuần qua, trường chuẩn bị bước I: các loại sách vở, giáo án online để chuẩn bị cho học sinh học từ nhà, chờ quyết định đó từ chính quyền địa phương.
Thực ra, Anh Quốc chậm đóng trường học là có lý do của họ: để học sinh ở nhà thì cha mẹ, một số đông làm trong ngành y tế, sẽ nghỉ phép trông con, gây thiếu quân ở tuyến đầu chống dịch. Mặt khác, một số không nhỏ trong hơn 4 triệu học sinh nhỏ tuổi sẽ được gửi ông bà ở độ tuổi rủi ro dễ mắc virus.
Chưa kể, sống ở Kent tôi biết nhiều nhân viên y tế ngay tại hai bệnh viện gần nhà là người nước ngoài, Đông Âu, Nam Âu, Philippines, CH Nam Phi...Nếu con họ phải nghỉ học, họ sẽ tìm cách đem con về nước nghỉ dài luôn, gây khủng hoảng nhân sự cho y tế Anh.
Tóm lại là trường sẽ đóng nhưng chưa phải bây giờ.
Tôi không tham gia câu chuyện, chỉ nghe loáng thoáng rồi vào phòng, xem đoạn video SkyNews phỏng vấn bác sĩ Jonathan Nguyen Van-Tam, người Mỹ gốc Việt hiện là quan chức cao cấp số hai của Y tế Anh Quốc.

Giải thích rõ hơn trước và làm từng bước

Có vẻ như chính phủ Anh đang làm một đợt 'offensive' về PR trên truyền thông hỗ trợ cho Boris Johnson bị tiếng là hay "chém lung tung".
Ông Jonathan Nguyen Van-Tam, sinh ở Boston, Massachussetts, giáo sư dịch tễ học ĐH Nottingham, từ 2017 giữ chức rất to là England's Deputy Chief Medical Officer, giải thích vì sao chính phủ Anh và ngành y tế làm từng bước việc kìm chân Covid-19 nhưng cảnh báo “các biện pháp sẽ tăng dần, và kéo dài ít nhất bốn tháng”.
Ngay từ đầu đại dịch Covid-19, và làm việc liên quan nhiều đến mảng planning ở BBC, tôi hiểu rằng Anh Quốc quan sát rất kỹ hành trình của con virus Vũ Hán.
Nói thẳng ra, ban đầu họ nghĩ virus này chỉ hoành hành ở Trung Quốc. GS John Oxford, trường Queen Mary nổi tiếng ở London thừa nhận sau này trên trang Sunday Times rằng “chúng tôi nghĩ virus này đánh vào người Trung Quốc chứ không gây hại cho “gene châu Âu”. Căn cứ vào diễn biến của dịch SARS phần nhiều tác oai tác quái ở Quảng Đông và Hong Kong, họ có cơ sở để tin như vậy.
Tôi để ý không thấy các báo khác, gồm cả trang web đài nhà là BBC News đăng câu của ông John Oxford, không rõ có phải sợ bị cho là 'phân biệt chủng tộc' nên chỉ ghi lại ở đây để các bạn biết.
Tóm lại là ngay từ đầu, Anh theo dõi rất sát, và rất cẩn thận, đón công dân của họ, hoặc công dân Trung Quốc học ở Anh về thăm thân quay lại, bằng chuyên cơ, đáp xuống căn cứ quân sự, cách ly ngay ở biệt khu The Wirral phía Bắc, chứ không đem về London.
Nhưng sau này, khi London – đô thị 10 triệu dân, nay là vùng lây nhiễm cao nhất nước – không thể ngăn cản triệu lượt người qua lại thì Anh Quốc chuyển sang một hướng chống dịch mới. Đó là không ngăn chặn nữa, mà làm chậm và giãn độ lây lan của dịch.


Trước nói quá thẳng nay tăng đồng cảm?

Tôi quan sát thấy chính phủ Anh có phạm sai lầm về chính sách thông tin tuần trước, khi cuộc họp báo quá thẳng thừng của Boris Johnson - “các bạn sẽ có thân nhân ra đi sớm hơn dự kiến” và các quan chức y tế tìm cách giải thích khái niệm “miễn dịch cộng đồng” rất khoa học nên thô thiển gây choáng cho khá nhiều người. Cùng lúc, đúng là trong dân chúng có khá nhiều thanh thiếu niên, và cụ già chủ quan “khinh địch”.
Tinh thần Blitz spirit giúp họ sống qua các đợt dội bom của Đức Quốc xã hồi Thế Chiến II được vài báo lá cải thổi lên. Đó cũng là chuyện có thật nhưng không đại diện cho đa số người có gia đình, phải lo cha mẹ già, trẻ con, và mọi diễn biến về virus đều có thể gây xáo trộn lớn cho cuộc sống họ phải tính đến.








Chính phủ Anh có chủ quan ban đầu hay không thì tôi không rõ, nhưng chắc chắn là chỉ sau 1-2 tuần đầu tháng 3 và sau cuộc họp báo đầu tiên, họ họ đã điều chỉnh lại. Bộ trưởng Y tế Matt Hancock nói “herd immunity” là khái niệm khoa học nhưng không phải là chủ trương của nhà nước để “dân lây nhiễm hàng loạt”.
Một lệnh vừa được ban ra để tất cả các bệnh viện ở England lùi các cuộc phẫu thuật không thiết yếu từ 15/04 nhằm giải phóng 30 nghìn giường bệnh cho người mắc virus corona nếu con số phải nhập viện tăng lên.
Boris đã tỏ vẻ đồng cảm hơn trong cuộc họp báo chiều thứ Hai.
Lúc đó, tôi đã rời sở đi bộ ra ga tàu, qua Leicester Square, rẽ về phía Charing Cross, thấy đường phố trước 18 giờ, bình thường ra là trước giờ ăn chơi buổi tối của dân London, mà phố thật vắng. Quán Bella Italia chơ vơ một anh chàng người Ý đứng mời khách, không đeo khẩu trang gì cả. Các quán bên thì như chẳng buồn kéo bàn ra, đóng luôn.
Có vẻ người dân đã tự lo trước khi Boris tuyên bố tăng cường các biện pháp siết chặt giao lưu đám đông, không cấm nhưng khuyến nghị giảm đi lại, không vào pub, đi nhà hát, xem phim...
Tuy thế, phải thừa nhận rằng chính phủ Anh có tính toán kỹ về các bước đi của họ, phối hợp cả bốn lĩnh vực: kinh tế, xã hội, y tế và an ninh để chống dịch Covid-19.
Trong trận đánh chống Covid-19 này, như quần hùng đọ chiêu đánh tà giáo trong truyện chưởng, mỗi nước ra đòn một kiểu.
Này nhé, Ý thì ca hát cho vui đời, Tây Ban Nha đánh đàn, Trung Quốc thì lùng,bắt, nhốt, Việt Nam hô hào “toàn dân ra trận”, còn Anh thì dùng đồng tiền.

Kinh tế, khoa học, y tế, xã hội hỗ trợ nhau

Cách làm của Anh tưởng thờ ơ nhưng thực ra khá bài bản, bình tĩnh và từng bước một, trải ra để quan sát, điều chỉnh, và quan trọng là để công chúng không hoảng loạn, thậm chí trong cơn lo virus còn vui “được tiền”.
Trước khi FED ở Mỹ làm cú cắt lãi suất vào ngày Chủ Nhật 15/03, sớm không cần thiết, gây choáng, khiến thị trường lao đao, thì Anh đã cắt lãi suất hôm 11/03.
Ngay lập tức vào sáng 12/03, tôi nhận được tin nhắn của ngân hàng thông báo tiền trả hàng tháng cho tín dụng mua nhà (mortgage) giảm đi một con số vui vẻ.
Hàng triệu gia đình khác ở Anh cũng vui như tôi nhờ được vuốt ve bởi “chiến tranh tâm lý” mà chính phủ và Bank of England tung ra.
Chưa hết, hôm 17/03 này, tân Bộ trưởng Tài chính, một anh chàng banker trẻ tuổi người Anh gốc Ấn là Rishi Sunak công bố̃ gói cứu trợ 330 tỷ và một loạt biện pháp giúp doanh nghiệp nhỏ, người thu nhập dưới trung bình.
Khoản tiền gần 400 tỷ USD, bằng 15% GDP của Anh gồm nhiều khoản cho vay để giúp doanh nghiệp vừa và nhỏ có thanh khoản, không suy sụp vì mất khách, và vì nợ ngân hàng.
Dư luận Anh đặc biệt chú ý đến lệnh “hoãn trả tín dụng địa ốc”, còn gọi là “mortgage holiday”. Bạn biết là ở Anh ít ai mua nhà mà không vay ngân hàng, và tiền vay gốc, cùng lãi suất lên tới hàng trăm nghìn bảng cho một căn nhà ở ngoại ô London. Hàng tháng, tiền mortgage có thể chiếm tới ½ hoặc 1/3 thu nhập sau thuế của hộ gia đình.
Cú 'giãn nợ' cho tín dụng địa ốc này quả không tệ, theo như bình luận của một đồng nghiệp tôi bên BBC Finance.
Đồng tiền chi đúng lúc còn giúp bình ổn thị trường lao động và̉ đảm bảo an ninh xã hội.
Nói ngắn gọn thì trong vòng ba tháng chống virus, nếu chẳng may bạn bị công ty sa thải, tạm nghỉ việc không lương, thì căn nhà không bị ngân hàng tịch thu vì thiếu nợ.
Xin nhắc Anh là nước có chế độ phúc lợi hơn cả xã hội chủ nghĩa, nhưng kinh tế là theo chủ nghĩa tư bản, chính phủ không thể bắt các công ty không sa thải người mà chỉ có thể giúp họ sau khi đã mất việc. Bạn thất nghiệp thì có trợ cấp của chính quyền để sống nhưng căn nhà nếu không trả đủ hạn lãi suất ngân hàng thì bị mất tờ 'deed' như sổ đỏ ở Việt Nam ngay.
Mortgage holiday cho phép bạn không phải trả trong ba tháng nếu thuộc diện khó khăn mà trả sau, phần trăm thấp, khoản nợ này.
Quyết định can thiệp “độc tài tư bản chủ nghĩa vì dân” của chính phủ Anh, hãm phanh bàn tay lông lá của thị trường sẽ giúp hàng triệu gia đình khỏi lo trở thành vô gia cư.
Và trên thực tế, bước đi sáng suốt này cũng giúp các hội đồng địa phương không bị khủng hoảng nhà council housing. Vì như tôi đã nói, dân ở Anh “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu không quá mức”, trời lạnh nên ai cũng phải có nhà, mất nhà thì council phải thuê khách sạn, nhà trọ cho bạn ở. Tiền do chính phủ chi từ quỹ khác, quỹ an sinh xã hội. Nếu hàng triệu người mất việc phải xin trợ cấp nhà cửa thì khủng hoảng virus sẽ lan nhanh sang thành khủng hoảng xã hội.
Tôi hiểu là Boris đã kéo đại bác ra bắn virus.
Trở lại câu chuyện chính là cách Anh Quốc phòng chống virus corona, tôi thấy bài trả lời phỏng vấn của GS Jonathan Nguyen Van-Tam đã làm dư luận Anh yên lòng.
Bình luận của các báo Anh đều khá tích cực khi ông Van-Tam giải thích rõ bốn bước đi của Anh.
Khi bị nhà báo của SkyNews chất vấn “Anh Quốc có quá chậm, có sai lầm hay không? WHO nói thế này, nước kia chê Anh thế nọ” vị giáo sư Mỹ gốc Việt cười mỉm theo cách tôi thấy là rất Việt Nam, dù ông nói tiếng Anh giọng sang trọng, ở đây gọi là posh.
Ông nói với vẻ điềm tĩnh của nhà khoa học nhưng hiểu các tác động xã hội của vấn đề: “Các nước có cách của họ, còn ở Anh, chúng ta chỉ đi theo kiến thức khoa học của chính chúng ta (we are led by our own science).

Luôn tính đến công nghệ




Kể thêm một chút để các bạn ở Anh không cần quá lo cho chúng tôi. Sau khi đài BBC công bố, qua email của tổng giám đốc BBC News lúc 10 giờ đêm 16/03, nói tổng hành dinh New Broadcasting House ở London đã có một ca virus corona, chừng 6.000 người bước vào giai đoạn dọn desk để đến đêm sẽ có đội xịt thuộc khử trùng.
Ngày hôm sau, các team leaders họp qua Skype, Zoom, phone để bàn cách giãn quân, giảm người vào tòa nhà theo yêu cầu của chính phủ. Tôi không thấy ai cố đi dò hỏi đồng nghiệp hay nhân viên kỹ thuật, phục vụ bị "mắc virus" là ai. Tuyệt nhiên không ai hỏi và ban giám đốc cũng chỉ nói "người đó đã ở nhà từ hai tuần qua và đang bình phục tốt".
Công việc làm từ nhà sẽ có ban kỹ thuật hỗ trợ, ngày đầu bị quá tải thì những ngày sau sẽ đỡ, bạn cứ kiên nhẫn chờ. Ở tập đoàn 22 nghìn nhân viên, gồm chừng 5000 nhà báo, BBC cũng mở luôn thêm chừng 10 nghìn tài khoản kết nối từ xa, thừa đủ số người phải 'working from home'.
Kể ra không phải để khoe BBC hay – như nhiều công ty public khác, tập đoàn này còn đầy vấn đề cần chỉnh sửa, thậm chí cần cải tổ rất nhiều – nhưng để các bạn hiểu như mọi nền kinh tế hiện đại, Anh Quốc luôn nhìn các vấn đề từ góc độ khoa học, kỹ thuật và công nghệ trước hết và trên hết.
Từ đó, họ sẽ tìm giải pháp và luôn cố gắng có cách tiếp cận nhân văn hơn là hùng hục, để đạt mục tiêu chung.

Thế giới con người mùa virus

Nhân đây cũng phải nói rằng cuộc chiến chống virus corona làm lộ ra nhiều điều đáng quý, như phong trào thiện nguyện giúp người già, người cô đơn trong trường hợp bị cách ly, lockdown, nhưng cũng làm nổ ra các cuộc tranh cãi gay gắt, đôi khi đầy tính kỳ thị, thô bạo.
Tôi đã viết hồi cuối tháng 1, khi virus Vũ Hán hoành hành ở Trung Quốc thì có nạn phân biệt chủng tộc trong một số giới ít học ở Âu Mỹ nhắm vào người gốc Á.
Nay, khi mỗi nước có cách riêng chống virus, tùy vào khả năng, nguồn lực, nhận thức của họ, thì ở Việt Nam lại có làn sóng kỳ thị Anh Quốc, đổ cho các chuyến bay từ Anh “mang virus corona tới”, làm kế hoạch đang đẹp bị vỡ tung. Tới đây riêng Hà Nội sẽ phải đón hàng nghìn người từ vùng dịch châu Á về, thì biết trách ai?
Cần nói rõ người Anh không tạo ra, không làm nảy sinh ra virus corona, và ngay cả người dân Trung Quốc cũng chẳng muốn bị dính virus. Các chính phủ, gồm cả chính phủ Việt Nam, đều hết sức cố gắng chống trả Covid-19, vì “cuộc khủng hoảng này chẳng của riêng ai” nên những ý kiến đổ lỗi xét cho cùng chỉ đến từ thái độ nhỏ nhen, mang tư duy bộ lạc (tribal mindset), nặng cảm tính và thiếu sự điềm đạm cần thiết.
Hiện chưa thể nói 'big, bold plan' (kế hoạch lớn, táo bạo) của Boris Johnson sẽ có hiệu quả đến mức nào. Tất cả còn đầy những biến số. Trong những tuần và tháng tới, chắc chắn sinh hoạt của 66 triệu người dân ở Anh trong đó có tôi sẽ phải thay đổi để thích ứng.
Sau nỗi lo mua sắm tích trữ, thuốc men, các tips bổ phổi bổ thận, chắc hẳn cười, chia sẻ tiếu lâm mùa virus, kể cả nhiều tiếu lâm khá đen tối, là mechanism hiệu quả để vượt qua những ngày bất an.
Ở Anh hiện đang lưu truyền tiếu lâm về thủ tướng Boris Johnson.
“Đến thăm hiệp hội các nhà chế tạo dụng cụ y tế, Boris hô hào họ sản xuất nhiều hơn máy thở cho bệnh nhân suy phổi vì virus corona.
Khi được hỏi chính phủ làm gì để trợ giúp, Boris nói, “Chính phủ sẽ mở Operation Last Grasp – Chiến dịch Hơi thở Cuối cùng.”
Xin lỗi các bạn, tôi đùa.
Chuyện trên không phải là tiếu lâm, mà thật 100%. Ông Boris đã bị một số báo mắng về cách làm 'thằng hề' (clown) không phải chỗ.
Nước Anh là thế đấy các bạn ạ.

Tiền không mua được tất cả!


Câu nói “Tiền không mua được tất cả” dường như đang đúng cả về nghĩa đen với thị trường tài chính toàn cầu hiện nay.
Quả vậy, đại dịch COVID-19 đang lan rộng nhanh chóng trên toàn cầu, làm tê liệt nhiều hoạt động kinh tế, đe dọa đẩy kinh tế toàn cầu rơi vào suy thoái.
Thị trường tài chính toàn cầu vì thế cũng trở nên hoảng loạn, “lao dốc” không phanh khi các nhà đầu tư ồ ạt bán tháo trên tất cả các thị trường, kể cả bán tháo vàng- tài sản trú ẩn an toàn được nhiều nhà đầu tư ưa chuộng trong nhiều năm qua.
Nhiều chuyên gia phân tích cho rằng, cuộc khủng hoảng mang tên COVID-19 có thể còn nghiêm trọng hơn cả cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008.
Fed đã mạnh tay cắt giảm lãi suất cơ bản xuống 0- 0,25% như giai đoạn khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008. 
Để hỗ trợ nền kinh tế ứng phó với đại dịch này cũng như ngăn chặn nguy cơ suy thoái kinh tế toàn cầu, ngân hàng trung ương tại hầu hết các quốc gia trên toàn cầu đều nới lỏng hết cỡ chính sách tiền tệ, cắt giảm lãi suất xuống mức thấp kỷ lục.
Đơn cử như Fed đã mạnh tay cắt giảm lãi suất cơ bản xuống 0- 0,25% như giai đoạn khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008. Anh Quốc cũng giảm lãi suất xuống mức thấp chưa từng có trong lịch sử là 0,1%, Canada cũng không đứng ngoài cuộc khi giảm lãi suất về chỉ còn 0,25% sau hai lần cắt giảm khẩn cấp…
Không chỉ cắt giảm lãi suất, các ngân hàng trung ương lớn trên thế giới cũng tái khởi động lại các chương trình nới lỏng định lượng (QE) với quy mô cao gấp nhiều lần so với trước để bơm thẳng tiền vào nền kinh tế.
Theo đó, Fed cam kết mua vào 750 tỷ USD trái phiếu Kho bạc và chứng khoán thế chấp; ECB cũng vừa triển khai thêm một gói QE mới với quy mô lên tới 750 tỷ EUR (tương đương 820 tỷ USD), nâng quy mô mua vào tài sản của cơ quan này trong năm nay lên tới 1,1 nghìn tỷ EUR, bằng khoảng 6% GDP của khu vực…
Thậm chí, nhiều chuyên gia cho rằng, trong bối cảnh dư địa chính sách tiền tệ hạn hẹp, nhiều ngân hàng trung ương sẽ sử dụng giải pháp “tiền trực thăng”, có nghĩa tiền sẽ được phát không cho người tiêu dùng để khuyến khích họ chi tiêu.
Các Chính phủ cũng nhanh chóng triển khai các biện pháp khẩn cấp để kích thích kinh tế như hoãn, cắt giảm thuế, phí và các gói kích thích kinh tế khổng lồ.
Tại Mỹ, hiện các nhà lập pháp thuộc lưỡng đảng đang thảo luận về một gói cứu trợ khẩn cấp trị giá lên tới 1.000 tỷ USD để ngăn chặn sự sụp đổ kinh tế do dịch COVID-19 gây ra.
Pháp cũng tuyên bố sẽ chi 45 tỷ EUR để hỗ trợ doanh nghiệp.
Tại Nhật, Bộ trưởng Tài chính Taro Aso cho biết Chính phủ sẽ khai thác phần còn lại của dự trữ ngân sách tài chính năm nay, trị giá khoảng 270 tỷ JPY (2,62 tỷ USD) cho các gói hỗ trợ…
Ngay cả các tổ chức tài chính quốc tế lớn cũng nhập cuộc. IMF tuyên bố sẵn sàng huy động tối đa khả năng cho vay 1.000 tỷ USD của mình để hỗ trợ các nước thành viên. Hay như ADB mới đây cũng tuyên bố gói hỗ trợ 6,5 tỷ USD để ứng phó với đại dịch...
Có thể thấy đã lâu lắm rồi kể từ sau cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008, các nền kinh tế và thị trường tài chính mới lại “ngập” trong nhiều tiền đến như vậy.
Thế nhưng, khác với cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008, cuộc khủng hoảng do dịch COVID-19 gây ra lần này là cuộc khủng hoảng về niềm tin, sức khỏe con người, mà sức khỏe “không thể mua được bằng tiền”.
Bằng chứng là thị trường chứng khoán toàn cầu vẫn “rực lửa”. Chỉ số công nghiệp Dow Jones đã giảm 32% trong vòng 1 tháng qua từ mức 29.542 điểm xuống còn 28.087 điểm; Chỉ số Nasdaq cũng giảm 27% xuống quanh 7.150 điểm; S&P500 giảm 29% xuống còn 2.409 điểm;…
Trong khi đó chỉ số VIX - đo sự sợ hãi của nhà đầu tư tại Phố Wall đã tăng vọt lên mức cao nhất trong lịch sử là 82,69 điểm, cao hơn nhiều so với mức được ghi nhận trong cuộc khủng hoảng tài chính 2008.
Thậm chí, nhiều quốc gia như Philippinnes đóng cửa sàn giao dịch chứng khoán của mình trong bối cảnh các nhà đầu tư hoảng loạn liên tục bán tháo…
Đó là minh chứng rõ nét nhất cho thấy việc bơm tiền của các nhà hoạch định chính sách trên khắp thế giới vẫn không thể vãn hồi được niềm tin của các nhà đầu tư khi mà virus COVID-19 “không hề quan tâm” tới tiền.
Cũng vì lẽ đó, nhiều chuyên gia kinh tế cho rằng, các kinh tế toàn cầu và các thị trường tài chính toàn cầu chỉ có thể được phục hồi khi hoạt động sản xuất kinh doanh được nối lại và điều đó chỉ có thể xảy ra khi dịch bệnh được khống chế.
Tin mừng là tại thành phố Vũ Hán, Trung Quốc, nơi ca bệnh đầu tiên được phát hiện, đã không còn xuất hiện thêm các ca bệnh mới.
Hiện một số quốc gia đã sản xuất thuốc đặc trị virus COVID-19, trong khi các phòng thí nghiệm, các tổ chức y tế trên khắp thế giới đang chạy đua với thời gian để nghiên cứu vắc xin phòng chống dịch…
Thế nhưng, ngay khi dịch bệnh được kiểm soát, sản xuất phục hồi thì một nỗi lo khác lại ập đến đối với nền kinh tế và hệ thống tài chính toàn cầu.
Đó là việc thế giới đang ngập trong tiền giá rẻ có thể “thổi bùng” lạm phát và hình thành bong bóng giá tài sản; khối nợ khổng lồ tại nhiều quốc gia cũng sẽ tăng nhanh; hệ thống ngân hàng cũng được dự báo sẽ chìm ngập trong nợ xấu khi mà nhiều doanh nghiệp không thể gượng dậy vì dịch…
Nguy cơ về một cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu theo sau đại dịch COVID-19 đang hiện hữu và ngày càng lớn dần.
Trong khi đó, “sức khỏe” của hệ thống tài chính đã bị bào mòn đi ít nhiều vì phải gồng mình để chống dịch. Dư địa chính sách tiền tệ cũng không còn do lãi suất đã giảm xuống mức rất thấp, thậm chí tại nhiều nền kinh tế, lãi suất còn ở mức âm.
Tài khóa cũng khó có “đất diễn” khi mà nhiều quốc gia đã phải chấp nhận tăng thâm hụt ngân sách để triển khai các gói cứu trợ. Xem ra viễn cảnh đó cũng là điều mà các nhà hoạch định chính sách cần cân nhắc ngay từ bây giờ.

Hồi ức khủng hoảng của thập niên 1970 của thế giới



Bài viết thể hiện quan điểm của Kenneth Rogoff 
Các nhà hoạch định chính sách và rất nhiều chuyên gia kinh tế đã không nhận thức được sự khác biệt giữa đợt suy thoái lần này với những gì đã xảy ra vào năm 2001 và 2008. Ngược lại với suy thoái do thiếu hụt nhu cầu, thách thức hiện nay chủ yếu đến từ sự sụt giảm nguồn cung nguyên vật liệu dẫn đến sản lượng giảm mạnh, gây thiếu hụt hàng hóa trên diện rộng và giá cả tăng cao.
Năm 2020 khác hoàn toàn so với năm 2001 và 2008
Tôi cho rằng còn quá sớm để dự đoán diễn biến trong dài hạn của dịch Covid-19. Tuy nhiên, chúng ta có thể xác nhận rằng suy thoái kinh tế toàn cầu đang được kích hoạt. Nó có bản chất rất khác so với những gì đã xảy ra vào năm 2001 và 2008.
Cuộc suy thoái tiếp sẽ bắt nguồn từ Trung Quốc. Như chúng ta đã biết, Trung Quốc là một nền kinh tế có đòn bẩy tín dụng cao. Vì vậy, nó không có khả năng chịu đựng tốt giống như kinh tế Nhật Bản hồi thập niên 1980. Người dân, doanh nghiệp và chính quyền địa phương cần nguồn tiền để trả các khoản nợ khổng lồ. Sự bất lợi của nhân khẩu học, hụt hơi trong cuộc đua công nghệ, bong bóng bất động sản và sự tập trung quyền lực quá lớn vào chính quyền trung ương đã báo trước về nguy cơ giảm tốc của nền kinh tế Trung Quốc trong thập kỷ tới.
Hơn thế nữa, khác với hai cuộc suy thoái toàn cầu trước đây, dịch Covid-19 gây ra một cú sốc về nguồn cung. Chúng ta có thể nghiên cứu cuộc khủng hoảng dầu mỏ trong thập niên 1970 để tìm ra một ví dụ tương tự. Khi hàng chục triệu người không thể làm việc (vì bị cách ly hoặc vì sợ hãi), chuỗi giá trị toàn cầu sẽ bị phá vỡ, biên giới bị chặn, thương mại thế giới thu hẹp lại vì các quốc gia nghi ngờ thống kê y tế của nhau.
Các quốc gia bị ảnh hưởng bởi dịch Covid-19 đang áp dụng chính sách chi tiêu bằng nợ (deficit spending) để củng cố hệ thống y tế và thúc đẩy nền kinh tế của họ. Tuy nhiên, những mối đe dọa khác như chiến tranh thương mại, khủng hoảng biến đổi khí hậu… cộng hưởng với dịch bệnh khiến cho việc vận dụng chính sách chi tiêu bằng nợ trong thời kỳ này rất nguy hiểm.
Nguồn: Lisa Benson
Chú thích: Deficit spending là chính sách chi tiêu bằng nợ của chính phủ để hỗ trợ tăng trưởng kinh tế và hạn chế thất nghiệp. Khi những chi tiêu của chính phủ vượt quá thu nhập sẽ gây ra thâm hụt ngân sách. Phần chi tiêu vượt trội sẽ được tài trợ bằng nợ vay. John Maynard Keynes là một trong những người ủng hộ nhiệt tình cho chính sách này với mục đích kích thích nền kinh tế đang trên đà suy thoái. Tuy nhiên, tác dụng phụ của chính sách chi tiêu bằng nợ là có thể khiến cho lãi suất tăng cao.
Các nhà hoạch định chính sách và rất nhiều chuyên gia kinh tế đã không nhận thức được sự khác biệt giữa đợt suy thoái lần này với những gì đã xảy ra vào năm 2001 và 2008. Ngược lại với suy thoái do thiếu hụt nhu cầu, thách thức hiện nay chủ yếu đến từ sự sụt giảm nguồn cung nguyên vật liệu dẫn đến sản lượng giảm mạnh, gây thiếu hụt hàng hóa trên diện rộng và giá cả tăng cao. Đây là vấn đề mà các quốc gia chưa từng phải đối mặt kể từ cuộc khủng hoảng dầu mỏ hồi thập niên 1970 đến nay.
Các điều kiện ban đầu để kiềm chế lạm phát có vẻ khá đầy đủ. Bốn thập kỷ toàn cầu hóa gần như chắc chắn là yếu tố chính giúp kiềm chế lạm phát. Tuy nhiên, sự bùng phát của đại dịch Covid-19 đã khiến cho tình trạng ngăn cách giữa các quốc gia tăng lên. Chiến tranh thương mại cũng góp phần tạo áp lực tăng giá hàng hóa. Lạm phát gia tăng có thể thúc đẩy lãi suất đi lên và trở thành thách thức đối với các nhà hoạch định chính sách tiền tệ và tài chính.
Một điều đáng chú ý là cuộc khủng hoảng Covid-19 đang tấn công nền kinh tế thế giới khi mà tốc độ tăng trưởng đang chậm dần và các quốc gia hầu hết đều có tỷ lệ đòn bẩy tín dụng cao. Tăng trưởng toàn cầu năm 2019 chỉ là 2.9%, chỉ cao hơn một chút so với mức 2.5% (đây là mức dùng để xác định nguy cơ xảy ra một cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu). Nền kinh tế của Ý hầu như không tăng trưởng trước khi virus tấn công. Nhật Bản đã rơi vào suy thoái sau khi tăng thuế tiêu dùng không đúng lúc và nước Đức đang đối diện với bối cảnh chính trị xáo trộn. Nước Mỹ đang ở trong tình trạng tốt hơn. Tuy nhiên, khả năng rơi vào suy thoái kinh tế (trước đây được dự báo khoảng 15%) trước cuộc bầu cử tổng thống và quốc hội vào tháng 11/2020 bây giờ có vẻ cao hơn rất nhiều. Làm thị trường chứng khoán đang giảm
Một điều lạ lùng là dịch Covid-19 có thể gây ra thiệt hại kinh tế lớn ngay cả đối với các quốc gia có đủ tài nguyên và công nghệ để chống lại nó. Lý do chính là trước kia người dân ít có điều kiện kinh tế hơn so với ngày nay. Vì vậy, nhiều người phải chấp nhận rủi ro để đi đến công ty làm việc.
Muốn tránh suy thoái kinh tế thì phải hợp tác
Những gì đã xảy ra ở TP Vũ Hán, Trung Quốc và những ảnh hưởng của nó cần được rút kinh nghiệm. Chính phủ Trung Quốc về cơ bản đã phong tỏa tỉnh Hồ Bắc và đặt 58 triệu người vào thiết quân luật. Người dân không được rời khỏi nhà của họ trừ những trường hợp rất cần thiết. Đồng thời, chính phủ đã cung cấp đầy đủ thực phẩm và nước uống cho người dân Hồ Bắc trong thời gian qua. Đây là điều mà một số quốc gia nghèo không thể tưởng tượng được.
Ở những nơi khác của Trung Quốc, rất nhiều người ở các thành phố lớn như Thượng Hải, Bắc Kinh… đã ở trong nhà hầu hết thời gian để giảm tiếp xúc với bên ngoài. Chính phủ các quốc gia như Hàn Quốc và Ý có thể không thực hiện các biện pháp cực đoan như Trung Quốc đã làm nhưng nhiều người đang hạn chế ra ngoài. Điều này sẽ tác động bất lợi đáng kể đến hoạt động kinh tế. Làm các nhà đầu tư chứng khoán mất niềm tin và làm thị trường chứng khoán giảm
Tôi cho rằng khả năng xảy ra suy thoái kinh tế toàn cầu đã tăng lên đáng kể và cao hơn nhiều so với dự báo của các nhà đầu tư và các tổ chức quốc tế. Các nhà hoạch định chính sách cần nhận ra rằng, bên cạnh việc cắt giảm lãi suất và kích thích tài khóa, cú sốc lớn đối với chuỗi cung ứng toàn cầu cũng cần được giải quyết.
Một trong những giải pháp có thể thực hiện ngay là Mỹ cần giảm mạnh thuế quan trong chiến tranh thương mại, từ đó ổn định giá cả thị trường và kích thích người tiêu dùng Mỹ chi tiêu nhiều hơn. Việc ngăn chặn suy thoái toàn cầu cần sự hợp tác chứ không phải cô lập và phân ly kinh tế.
Tổng thống Mỹ Donald Trump và Phó thủ tướng Trung Quốc Lưu Hạc trong buổi ký kết thỏa thuận thương mại giai đoạn 1 vào đầu năm 2020. Nguồn: Reuters
Giới thiệu về tác giả Kenneth Rogoff
Kenneth Rogoff là giáo sư kinh tế học và chính sách công tại Đại học Harvard. Ông từng là Kinh tế trưởng của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF - International Monetary Fund) từ năm 2001 đến 2003.

Ông là đồng tác giả của các cuốn sách This Time is Different: Eight Centuries of Financial Folly và The Curse of Cash.

Theo Project Syndicate

Cần bao nhiêu USD mới giải cứu nổi các doanh nghiệp Mỹ?



Thứ Tư vừa qua, Hiệp hội Nhà hàng Quốc gia của Mỹ đã yêu cầu lãnh đạo Nhà Trắng và Quốc hội dành cho họ gói viện trợ trị giá 455 tỷ USD, nói rằng ngành này có thể bị mất gần một nửa trong số 15.6 triệu việc làm và ít nhất 1/4 doanh số hàng năm vì sự bùng phát của virus corona.

Tổ chức có trụ sở tại Washington, D.C. này cho biết trong ba tháng tới, các nhà hàng có thể bị mất doanh thu 225 tỷ USD, tương đương 1/4 trong 899 tỷ USD doanh thu dự kiến ​​của họ.
Vào hôm thứ Ba, các giám đốc điều hành trong ngành khách sạn và du lịch Mỹ đã gặp Tổng thống Mỹ Donald Trump để thảo luận về gói viện trợ trị giá 250 tỷ USD, khi hàng ngàn nhân viên khách sạn bắt đầu bị cho nghỉ việc do virus corona lây lan nhanh.Ngành khách sạn, du lịch, thị trường chứng khoán
Gói yêu cầu sẽ bao gồm 150 tỷ USD viện trợ trực tiếp cho lĩnh vực khách sạn và 100 tỷ USD cho các công ty du lịch liên quan, gồm các doanh nghiệp hội nghị, một giám đốc điều hành ngành công nghiệp cho biết sau cuộc gặp ông Trump, người cũng từng tạo dựng tài sản từ lĩnh vực bất động sản và khách sạn.
Hội nghị Thị trưởng Mỹ
Theo một tuyên bố trên trang web của họ, Hội nghị Thị trưởng Mỹ đã yêu cầu Quốc hội chi 250 tỷ USD cho nguồn viện trợ địa phương để giúp các thành phố ngăn chặn sự lây lan của virus corona, thông qua các nguồn lực cho những cơ sở y tế công cộng, hỗ trợ các doanh nghiệp nhỏ và giải quyết vấn đề mất an toàn thực phẩm các nhà đầu tư
Boeing
Cũng vào thứ Ba, Boeing yêu cầu được cứu trợ 60 tỷ USD, trong đó có việc bảo lãnh khoản vay, vì ngành công nghiệp sản xuất hàng không vũ trụ của Mỹ đang đối mặt với những thiệt hại khổng lồ từ đại dịch virus corona.
Công ty sản xuất máy bay này nói với các nhà lập pháp rằng họ cần hỗ trợ đáng kể của Chính phủ để đáp ứng nhu cầu thanh khoản và họ không thể tăng mức đó lên được trong điều kiện thị trường hiện tại.
Ngành công nghiệp hàng không
Các hãng hàng không lớn của Mỹ đã lên tiếng yêu cầu Chính phủ cứu trợ hơn 50 tỷ USD sau khi nhu cầu du lịch ở Mỹ tụt dốc không phanh do sự bùng phát của virus corona.
Airlines for America, Hiệp hội thương mại đại diện cho American Airlines, United Airlines, Delta Air Lines, Southwest Airlines và các hãng khác cho biết ngành này cần tài trợ 25 tỷ USD tiền vay và mức giảm thuế hàng chục tỷ USD đến cuối năm 2021 để tồn tại.
Họ cũng đang tìm kiếm gói trợ giúp trị giá 8 tỷ USD, gồm tiền tài trợ và khoản vay, dành cho các hãng vận tải hàng hóa.
Ngành công nghiệp trò chơi của người Mỹ bản địa
Thứ Ba vừa qua, ngành công nghiệp trò chơi của người Mỹ bản địa cũng đã yêu cầu được viện trợ 18 tỷ USD vì phải đóng cửa nguồn thu thương mại duy nhất cho hàng chục bộ lạc là các sòng bạc để ngăn dịch virus corona.
Lãnh đạo các bộ lạc sẽ không thể cung cấp dịch vụ y tế, giáo dục và vỡ nợ vì các khoản vay nếu không nhận được sự hỗ trợ của liên bang để bù vào số tiền bị thiệt hại do đóng cửa các sòng bạc, Hiệp hội Trò chơi của người Mỹ bản xứ viết trong một lá thư gửi tới các thành viên Hạ viện Mỹ.
Khoảng 460 sòng bạc của người Mỹ bản xứ đang trong quá trình đóng cửa vì mối đe dọa của virus corona.
Sân bay
Hai sân bay Mỹ đang tìm kiếm sự hỗ trợ trị giá 10 tỷ USD của Chính phủ để giúp bù đắp tổn thất do việc đi lại bị giảm mạnh trong thời corona.
Ngành đường sắt
Vào hôm thứ Hai, hãng tàu hỏa Amtrak của Mỹ cho biết dịch vụ chở khách bằng đường sắt này và các đối tác Nhà nước của họ cần Chính phủ hỗ trợ 1 tỷ USD sau khi việc đi lại bị giảm đáng kể vì sự bùng phát của virus corona. Amtrak cho biết lượng vé đặt trước đã giảm 50% kể từ khi dịch bệnh bùng phát.
Hiệp hội chưng cất Tennessee
Vào hôm thứ Ba, Hiệp hội chưng cất Tennessee đã yêu cầu Thống đốc bang này và cơ quan lập pháp cứu trợ để bù đắp cho các tour du lịch bị đình chỉ, những sự kiện lớn bị hủy bỏ và hoạt động sản xuất bị tạm ngưng do virus corona.
Hiệp hội yêu cầu cần có sự cứu trợ tạm thời ngay lập tức dành cho các ngành công nghiệp chưng cất, sản xuất bia và khách sạn, dù không nêu rõ cần bao nhiêu tiền.
Theo CNBC

Mỹ sẽ tung 4.000 tỷ USD cứu doanh nghiệp


Bộ Tài chính và Cục Dự trữ liên bang Mỹ đang lên kế hoạch về gói hỗ trợ vốn 4.000 tỷ USD để giúp doanh nghiệp đối phó Covid-19.
"Kinh tế Mỹ sẽ bị tấn công bởi Covid-19, nhưng sẽ phục hồi khi tình hình được kiểm soát", Bộ trưởng Tài chính Mỹ Steven Mnuchin hôm nay cho biết trên Fox News Sunday, "Nền kinh tế đang cần thêm tiền, và nếu làm được điều đó, mọi thứ sẽ ổn định.
Ông nói rằng Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) sẽ kết hợp với Bộ Tài chính Mỹ hỗ trợ thanh khoản cho các doanh nghiệp. Quy mô chương trình có thể lên tới 4.000 tỷ USD. Mnuchin cho biết việc này sẽ giúp các doanh nghiệp vượt qua 90-120 ngày sau đó để các nhà đầu tư vào thị trường chứng khoán

Tổng thống Mỹ Donald Trump và Bộ trưởng Tài chính Steven Mnuchin trong cuộc họp báo tại Nhà Trắng ngày 17/3. Ảnh: Reuters
Chương trình cho vay này sẽ được thực hiện cùng gói kích thích tài khóa trị giá 2.000 tỷ USD đang được thảo luận tại Quốc hội Mỹ. Các quan chức chính quyền Tổng thống Donald Trump hy vọng dự luật sẽ được bỏ phiếu thông qua trong ngày thứ hai (23/3) và Chính phủ nước này có thể đưa thêm các biện pháp hỗ trợ nếu cuộc khủng hoảng không giảm trong 10 đến 12 tuần tới.
Một phần tư dân số Mỹ, tương đương 80 triệu người, đang trong tình trạng tự cô lập khi New York, California, Illinois, Connecticut và New Jersey ra lệnh dừng các hoạt động không cần thiết để ngăn chặn sự lây lan nhanh chóng của đại dịch.
Khi được hỏi về khả năng suy thoái kinh tế, Bộ trưởng Tài chính Mỹ chỉ cho biết đóng cửa một phần nền kinh tế để ngăn chặn sự lây lan mới là mối quan tâm lớn nhất trong tình hình hiện nay. "Mọi trường thường chú ý vào vấn đề suy thoái, nhưng đó là chuyện bình thường của một chu kỳ kinh tế. Còn hiện nay lại là một tình huống đặc biệt mà chúng tôi chưa từng trải qua trước đây", Mnuchin nói, "Trường hợp này là chính phủ tự quyết định đóng cửa phần lớn nền kinh tế. Nhưng ngay khi tình hình được kiểm soát, chúng tôi sẽ mở trở lại".

Vừa gượng dậy, nhà máy Trung Quốc lại gặp khó



Các nhà máy ở Trung Quốc nỗ lực mở cửa trở lại sau thời gian ngưng trệ vì dịch bệnh, nhưng lại đang đối mặt khó khăn từ biện pháp phòng chống Covid-19 của Mỹ vốn có thể làm gián đoạn chuỗi cung ứng, theo AP.
Bên trong nhà máy may ở Trung Quốc theo Reuters
Hãng nghiên cứu thị trường IDC dự báo các thương hiệu smartphone sẽ chịu ảnh hưởng nặng nề nhất do phụ thuộc vào dây chuyền lắp ráp của Trung Quốc cùng những nhóm nhà cung cấp linh kiện rời rạc. Các nhà sản xuất Trung Quốc lắp ráp hơn 80% smartphone cho Apple, Samsung và những thương hiệu khác. Ngoài ra, 50% máy tính cá nhân trên thế giới và phần lớn thiết bị gia dụng, hàng hóa khác cũng được lắp ráp ở Trung Quốc. Tuy nhiên, các nhà máy Trung Quốc lại cần chip xử lý và linh kiện giá trị cao khác từ Mỹ. Trong đó thị trường chứng khoán vẫn bị ảnh hưởng nặng nề khi các nhà đầu tư đang bán tháo thị trường cổ phiếu
Những biện pháp nhằm kiểm soát dịch Covid-19 của Mỹ chỉ ảnh hưởng đến việc đi lại, không nhằm vào thương mại, hàng hóa. Tuy nhiên, kết quả khảo sát của Liên đoàn Kinh doanh độc lập quốc gia Mỹ cho thấy 39% trong số 300 công ty ở Mỹ đã bị gián đoạn nguồn cung vì dịch bệnh.
Bên cạnh đó, nhiều doanh nghiệp vừa và nhỏ, nhà máy ở Trung Quốc vẫn chưa thể hoạt động hết công suất do thiếu nhân lực lẫn nguyên liệu vì dịch Covid-19, theo IDC. Nhiều công ty lớn cũng cố tìm cách chuyển dây chuyền khỏi Trung Quốc sang quốc gia khác do chuỗi cung ứng cũng là điểm nóng trong thương chiến Mỹ -Trung Quốc kể từ năm 2018. Tuy nhiên, Bộ Ngoại giao Trung Quốc cảnh báo động thái này là sai lầm giữa lúc dịch bệnh hoành hành.

Nhà đầu tư ngoại liên tục bán tháo trên thị trường chứng khoán Hàn



Các nhà đầu tư ngoại đã bán ròng lượng cổ phiếu trị giá tới 585 tỷ won (khoảng 469,7 triệu USD) trên thị trường chứng khoán Hàn Quốc.


Chỉ số chứng khoán KOSPI của Hàn Quốc và Nikkei 225 của Nhật Bản được niêm yết tại ngân hàng KEB Hana ở Seoul của Hàn Quốc ngày 5/8/2019. (Ảnh: Yonhap/TTXVN)
Ngày 18/3, hoạt động bán tháo của các nhà đầu tư ngoại trên thị trường chứng khoán Hàn Quốc tiếp tục kéo dài sang ngày thứ 10, giữa lúc tâm lý nhà đầu tư đang suy giảm nghiêm trọng do lo ngại về tác động của dịch viêm đường hô hấp cấp COVID-19.
Theo đó, các nhà đầu tư ngoại đã bán ròng lượng cổ phiếu trị giá tới 585 tỷ won (khoảng 469,7 triệu USD) trên thị trường chứng khoán Hàn Quốc.
Chỉ số chứng khoán KOSPI của Hàn Quốc tiếp tục lao dốc mạnh phiên thứ 6 liên tiếp khi giảm 4,86% xuống còn 1.591,20 điểm.
Các nhà đầu tư ngoại tại thị trường chứng khoán Hàn Quốc đã tiến hành bán ròng từ ngày 5/3 vừa qua với tổng giá trị cổ phiếu bán ra vào khoảng 8.010 tỷ won.
Đặc biệt, các nhà đầu tư ngoại đã bán ròng lượng cổ phiếu cao kỷ lục trong ngày 9/3 vừa qua khi bán tháo lượng cổ phiếu với tổng giá trị ước 1.310 tỷ won.
Hoạt động bán tháo liên tục của nhà đầu tư ngoại trên thị trường chứng khoán Hàn Quốc diễn ra, trong bối cảnh dịch COVID-19 lan rộng nhanh trên toàn cầu khiến nhiều quốc gia phải đóng cửa biên giới, hạn chế du lịch và thậm chí ban hành lệnh phong tỏa trên cả nước./.